25/2/20

Lỏng tay buông

Nỗi buồn vui
Cứ mãi đan xen
Và đuợc mất
Theo nhau tiếp nối
Tình yêu anh
Tròn vo dấu hỏi
Mang cả đời
Chỉ tội giấc mơ
.
Giam thời gian
Phía trái nghệch ngờ
Sờ lên mắt
Chân chim chằng chéo
Mơ thêm chi
Đời giờ cuối nẻo
Thân guộc gầy
Vặn vẹo ốm đau...
.
Triền dốc đứng
Chân quào mỏi mệt
Bám vào đâu
Không chệch tay, lăn?
Mấy mươi năm
Thân trải nhọc nhằn
Lúc nằm xuống 
Sương giăng đầu mộ...
.....
N2Y

20/2/20

Phố vào mùa dịch bệnh

Chiều về ngang qua phố
Gió vờn vỗ khẩu trang
Người vội vàng chạy bộ
Dáng ta đỗ bên đàng...
.
Phố ngán mùa dịch bệnh 
Chút thưa vắng dễ yêu...
Tình nhân dìu lặng lẽ
Ta se chân quấn chiều 
.
Trẻ hẹn hò ngầm hiểu 
Tránh gặp lúc muộn màng
Ôm nhau càng thấy thiếu 
Nụ hôn ngoài khẩu trang.
.
Cứ lạc quan vui sống
Vượt qua khúc quanh này
Bên nhau ta xây mộng
Nối tiếp tình đắm say...
.
N2Y

15/2/20

Cho ngày 15/02

Ngày tình nhân hôm qua
Ta vào bệnh viện nhận món quà
Nhìn chai nước biển màu vàng nhạt
Nhỏ từng giọt nhỏ xuống tim ta...
.
Không có hoa hồng
Chẳng gấu bông
Mơ chi sô-cô-la ngọt với rượu nồng
Bên ta bác sĩ cười giấu mặt
Chỉ còn đôi mắt xót xa trông...
.
Qua cơn đau
Ta thấy mình vẫn sống
Vẫn yêu đời
Dù chẳng giống hôm qua...
Ta tung hứng đời mình chờ bắt hụt
Rơi một lần
Nằm đáy vực an yên...
.
N2Y

4/2/20

Gần hết đời rồi ...

Ước đuợc cùng ai từng bước nhỏ
Nắm tay ta đón mặt trời lên
Thả mảnh cô đơn bay theo gió
 Quậy đục thời gian đọng đặc lền...
.
Ước đuợc cùng ai đi dạo Tết
Sum suê áo mới dệt khúc chiều
Ngáng chân nhũng nhiễu hoàng hôn lệch
Ở mãi bên người phút dấu yêu ...
.
Ước đuợc cùng ai tay dắt díu
Đưa nhau về lại thuở nhu mì
Sắp hết đời rồi anh có hiểu
Chỉ sống lần này liệu ngẫm suy...
.
N2Y


30/1/20

Mùng sáu Tết

Khoác chiếc áo nhạt màu nâu ra phố
Bỏ sau lưng hoa lá úa rụng đầy
Theo cây chổi người nhân viên quét dọn
Gom mùa đi tôi hốt trọn tàn phai...
.
Nhìn bao nhánh mai đào rơi vương vãi
Nằm chỏng chơ bên góc phố vỉa hè
Mới hôm nào người nâng niu khoe sắc
Chừ bây chừ héo rũ quắt queo...
.......
Sau cơn bạo bệnh tôi về lại
Chốn thân yêu nhìn bóng đổ dài
Tia nắng quái chiều hôm tinh quái
Rọi vào phòng mắt chói hình ai...
.
Tôi sợ nhất chiều rơi chạng vạng
Đêm tràn về đèn phố bừng lên
Là lúc cô đơn không nơi bấu víu
Đành gục đầu thương số kiếp chông chênh...
.....
N2Y