Chiều một mình ra phố
Nhớ ai vương vương sầu
Nhìn phượng hồng nở rộ
Đong đưa màu đỏ au
.
Ta lần theo lối cũ
Con đường mang tên ai
Bây giờ thay đổi hẵng
Chiếc bóng ta đỗ dài...
.
Chân chợt buồn quây lại
Ta ngán ngại kiếp người
Vòng đời lười trôi mãi
Sống giờ không gì vui...
.
Thì chết cũng chẳng buồn!
.
.
.
.
N2Y
27/7/18
3/6/18
Mưa tháng sáu
Ngẫu hứng lục bát
......1
Búng tay em phủi hạt mưa
Văng vào vũng nhớ đọng mùa trên môi
Ngập ngừng chuông đổ chiều trôi
Cao ốc đứng mỏi đường ngồi đầy xe
Em buồn thơ thẫn vỉa hè
Băng qua chỗ hẹn lá me vẫy chào
Nhón chân chạm lá dáng chao
Nghiêng chiều em hứng trái đau của chiều...
......2
Mưa chiều làm ướt áo em
Ướt em, em chịu sao mềm lòng anh?
Mưa rơi tháng sáu chồng chành
Thương thân vất vả chạy quanh tháng ngày
Giọt mưa chẳng nể vì ai
Va em ướt cả trong ngoài khổ đau
Mưa trêu nỗi nhớ cồn cào
Cứ rơi bên phía hôm nào có anh
Xưa, anh che chắn dỗ dành
Bây giờ trống lạnh đoạn đành riêng em
Ai làm chai sạn con tim
Mưa bồi thêm, chạnh nỗi niềm cô đơn?
.........3
Mưa rơi nước chảy về đâu
Ngập chân cao ốc lún đầu đường xe
Mưa rơi rỉ rả vỉa hè
Nhỏ to hỏi chiếc lá me bên đường
Nhớ ai như nhớ người thương
Vì sao chiếc lá vấn vương tóc người?
Ai làm chai sạn nụ cười
Mưa làm tê dại làn môi nhạt nhòa...
.........4
Mưa rơi cao ốc lưng chừng
Em nào dám trách người dưng hỡi người?
Mưa ngày xưa thế mà vui
Phía mưa tờ báo tay người chắn che
Hạt mưa như thể cùng phe
Với người. Cố tình đậu xuống bờ môi
Thôi em chẳng nhắc - chắc người chưa quên?
Người về phố mới lầu son
Ô che người ấy tay còn trống đâu?....
.......
N2Y
......1
Búng tay em phủi hạt mưa
Văng vào vũng nhớ đọng mùa trên môi
Ngập ngừng chuông đổ chiều trôi
Cao ốc đứng mỏi đường ngồi đầy xe
Em buồn thơ thẫn vỉa hè
Băng qua chỗ hẹn lá me vẫy chào
Nhón chân chạm lá dáng chao
Nghiêng chiều em hứng trái đau của chiều...
......2
Mưa chiều làm ướt áo em
Ướt em, em chịu sao mềm lòng anh?
Mưa rơi tháng sáu chồng chành
Thương thân vất vả chạy quanh tháng ngày
Giọt mưa chẳng nể vì ai
Va em ướt cả trong ngoài khổ đau
Mưa trêu nỗi nhớ cồn cào
Cứ rơi bên phía hôm nào có anh
Xưa, anh che chắn dỗ dành
Bây giờ trống lạnh đoạn đành riêng em
Ai làm chai sạn con tim
Mưa bồi thêm, chạnh nỗi niềm cô đơn?
.........3
Mưa rơi nước chảy về đâu
Ngập chân cao ốc lún đầu đường xe
Mưa rơi rỉ rả vỉa hè
Nhỏ to hỏi chiếc lá me bên đường
Nhớ ai như nhớ người thương
Vì sao chiếc lá vấn vương tóc người?
Ai làm chai sạn nụ cười
Mưa làm tê dại làn môi nhạt nhòa...
.........4
Mưa rơi cao ốc lưng chừng
Em nào dám trách người dưng hỡi người?
Mưa ngày xưa thế mà vui
Phía mưa tờ báo tay người chắn che
Hạt mưa như thể cùng phe
Với người. Cố tình đậu xuống bờ môi
Thôi em chẳng nhắc - chắc người chưa quên?
Người về phố mới lầu son
Ô che người ấy tay còn trống đâu?....
.......
N2Y
12/5/18
Sài Gòn nơi lá me bay
Ai ví phận mình đá sỏi
Bên đời lạc bước ngu ngơ
Phố chiều bơ vơ đứng đợi
Phủi tay rớt mảnh sao trời?
.
Này anh xin đừng có hỏi
Ai ngồi trên bến sông xưa
Trải lòng tự tình bờ lỡ
Hoài mơ người về trong mưa?
.
Em vẫn nghiêng sầu qua cửa
Chờ người tay hứa chở che
Lá me bay lần rơi lựa
Nhỏ nhoi mất hút vỉa hè...
.
Thế nào tựa thơ vào nhé!
Cùng nghe phận đời chênh vênh
Phải chi bọn mình còn trẻ
Lăn tiếp cuộc tình đá chênh...
.
N2Y
Bên đời lạc bước ngu ngơ
Phố chiều bơ vơ đứng đợi
Phủi tay rớt mảnh sao trời?
.
Này anh xin đừng có hỏi
Ai ngồi trên bến sông xưa
Trải lòng tự tình bờ lỡ
Hoài mơ người về trong mưa?
.
Em vẫn nghiêng sầu qua cửa
Chờ người tay hứa chở che
Lá me bay lần rơi lựa
Nhỏ nhoi mất hút vỉa hè...
.
Thế nào tựa thơ vào nhé!
Cùng nghe phận đời chênh vênh
Phải chi bọn mình còn trẻ
Lăn tiếp cuộc tình đá chênh...
.
N2Y
2/5/18
Mảnh vỡ tháng năm
Ta ghép lại những mảnh vỡ cuộc đời
Cho thật khít để đánh lừa ảo giác
Dù vết nứt còn hằng sâu lệch lạc
Giữ riêng mình chút ngộ nhận niềm tin
.
Ta trót tin vào lớp người hợm hĩnh
Phỉnh nịnh nụ cười toan tính điêu ngoa
Tình đã vỡ không thể nào chấp vá
Cái khung đời người ném trả văng xa...
.
Phố tháng năm phượng trơ cành trụi lá
Mọi thứ không còn
Theo quy luật tự nhiên
Lòng ta lắm nỗi ưu phiền
Nhìn cảnh vật đảo điên điên đảo...
.
N2Y
Cho thật khít để đánh lừa ảo giác
Dù vết nứt còn hằng sâu lệch lạc
Giữ riêng mình chút ngộ nhận niềm tin
.
Ta trót tin vào lớp người hợm hĩnh
Phỉnh nịnh nụ cười toan tính điêu ngoa
Tình đã vỡ không thể nào chấp vá
Cái khung đời người ném trả văng xa...
.
Phố tháng năm phượng trơ cành trụi lá
Mọi thứ không còn
Theo quy luật tự nhiên
Lòng ta lắm nỗi ưu phiền
Nhìn cảnh vật đảo điên điên đảo...
.
N2Y
10/4/18
Đêm tháng tư
Đêm thao thức đếm giọt buồn rơi chậm
Ôm gối chăn, trăn trở tháng tư ơi!
Nhớ vòng tay một thời xuân thắm
Giờ chung quanh tình hư ảo xa vời...
.
Ta mãi miết chen dòng đời ngao ngán
Gánh cô đơn chạng vạng trắng tình không
Đường trước mặt lòng vòng riêng mỗi lối
Dỗ bước chân lội về phía cuối ngày...
.
Tuổi đời qua có bao giờ trở lại
Chiếc lá rơi nằm sấp mộ phía người
Ta gom lá hỏi người sao đi vội?
Trả lời ta lấp lửng chấm than rơi!...
.
N2Y
Ôm gối chăn, trăn trở tháng tư ơi!
Nhớ vòng tay một thời xuân thắm
Giờ chung quanh tình hư ảo xa vời...
.
Ta mãi miết chen dòng đời ngao ngán
Gánh cô đơn chạng vạng trắng tình không
Đường trước mặt lòng vòng riêng mỗi lối
Dỗ bước chân lội về phía cuối ngày...
.
Tuổi đời qua có bao giờ trở lại
Chiếc lá rơi nằm sấp mộ phía người
Ta gom lá hỏi người sao đi vội?
Trả lời ta lấp lửng chấm than rơi!...
.
N2Y
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)