Ta mơ gì vào những buổi bình minh?
Trên đầu ta mặt trời trôi lặng lẽ
Còng chiếc lưng trải nắng mưa giằng xé
Chất bao điều chỉ nặng chiếc thúng không...
....
N2Y
9/8/16
4/8/16
Cho tháng tám
Khoác chiếc áo lo toan nơi bệnh viện
Ôm nhọc nhằn tê điếng nửa tháng qua
Người trăm năm lại nghịch đùa thân xác
Đến bao giờ tay nới lỏng tình ta?
....
N2Y
Ôm nhọc nhằn tê điếng nửa tháng qua
Người trăm năm lại nghịch đùa thân xác
Đến bao giờ tay nới lỏng tình ta?
....
N2Y
6/7/16
Cho tháng bảy...
Lượm vụn vặt vài mảnh tình không vẹn
Lấp vào tim lệch lạc đến ngỡ ngàng
Nheo mắt ngó hạnh phúc mình nhăn nhúm
Xoay mãi hoài tay trắng vẫn trắng tay...
.....
Cọ thời gian phết lên thơ tình ái
Càng vui buồn càng đậm nét nhục vinh
Em bế tắt nhìn chim chiều lẻ bạn
Bay về đâu cũng chỉ một mình...?
....
N2Y
Lấp vào tim lệch lạc đến ngỡ ngàng
Nheo mắt ngó hạnh phúc mình nhăn nhúm
Xoay mãi hoài tay trắng vẫn trắng tay...
.....
Cọ thời gian phết lên thơ tình ái
Càng vui buồn càng đậm nét nhục vinh
Em bế tắt nhìn chim chiều lẻ bạn
Bay về đâu cũng chỉ một mình...?
....
N2Y
28/6/16
Phố chiều...
Trên phố chiều mình em đếm bước
Đếm thầm trong... một nhớ, hai quên
Đường trước mặt bồng bềnh như sóng
Tấp vào đâu... cũng chỉ mình ênh...
.....
Sao anh nỡ để
Em buồn đến vậy?
Xoáy bước chân mình
Giữa phố bơ vơ...
.....
Sống đến bảy mươi
Đời cho em thấy
Ai rồi cũng vậy
Một mình đến đi...
.....
N2Y
Đếm thầm trong... một nhớ, hai quên
Đường trước mặt bồng bềnh như sóng
Tấp vào đâu... cũng chỉ mình ênh...
.....
Sao anh nỡ để
Em buồn đến vậy?
Xoáy bước chân mình
Giữa phố bơ vơ...
.....
Sống đến bảy mươi
Đời cho em thấy
Ai rồi cũng vậy
Một mình đến đi...
.....
N2Y
6/6/16
Quên 2. (Alzheimer)
Phố nhớ ai mắt ngóng chừng
Nắng chiều rơi ở đằng lưng bóng dài
Thôi đừng ngờ nghệch trách ai
Người quên, càng nhẹ tháng ngày an nhiên
.....
Nhớ chi ôm lắm ưu phiền
Lắng lo, sợ hãi đảo điên khóc cười...
Ước gì quên được như người
Không còn đau khổ trước đời nhiễu nhương!
.....
N2Y
Nắng chiều rơi ở đằng lưng bóng dài
Thôi đừng ngờ nghệch trách ai
Người quên, càng nhẹ tháng ngày an nhiên
.....
Nhớ chi ôm lắm ưu phiền
Lắng lo, sợ hãi đảo điên khóc cười...
Ước gì quên được như người
Không còn đau khổ trước đời nhiễu nhương!
.....
N2Y
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)